Nếu bạn đang đọc bài này, rất có thể bạn vừa thấy con sốt, ho, hoặc vừa test RSV dương tính và đang không biết nên bắt đầu từ đâu.
Mình không phải bác sĩ. Mình chỉ là một người mẹ đã từng ở đúng trạng thái đó:
lo, bối rối và sợ nhất là không biết mình đang quyết định đúng hay sai.
Bài viết này là những gì mình đã trải qua khi con bị RSV, chia sẻ lại một cách thật nhất, để nếu bạn đang trong tình huống tương tự, có thể bớt hoang mang hơn một chút.
⸻
Ngày con bắt đầu sốt, mình chưa nghĩ ngay đến RSV. Điều mình nghĩ đầu tiên rất đơn giản:
sốt do viêm hay do virus?
Vì mình biết, chỉ cần xác định sai nguyên nhân ngay từ đầu, thì những quyết định phía sau rất dễ đi sai theo.
Quyết định đưa con đi khám
Mình đưa con đi khám sớm. Bác sĩ kiểm tra họng, soi khá kỹ rồi bảo:
họng không đỏ, không phải viêm
Lúc đó mình tạm yên tâm một phần, vì ít nhất có thể loại trừ viêm họng do vi khuẩn, đồng nghĩa với việc chưa cần nghĩ đến kháng sinh.
Về nhà, mình ra hiệu thuốc mua que test cúm 4 trong 1, trong đó có test RSV. Mình làm test cho con, và kết quả lên RSV dương tính khá nhanh.
Nhìn thấy chữ RSV thì không thể nói là không lo, nhưng mình cũng không vội làm gì ngay.
Điều mình nghĩ lúc đó là:
RSV không phải trường hợp nào cũng phải nhập viện, nhưng cũng không phải cứ ở nhà là an toàn.
Cái quan trọng nhất là con mình đang ở mức độ nào.
Vì vậy, mình đưa con đến phòng khám bác sĩ. Không phải để xin thêm thuốc, mà để nghe phổi và đánh giá tổng thể.
Bác sĩ hỏi mình rất kỹ:
con có thở nhanh không, có khò khè không, có mệt nhiều hay li bì không.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói với mình một điều rất rõ:
RSV không đáng sợ bằng việc mình không biết con đang ở giai đoạn nào.
Bác sĩ giải thích thêm, trẻ dưới 1 tuổi thì nên ưu tiên nhập viện theo dõi. Trẻ trên 2 tuổi, nếu chưa có dấu hiệu suy hô hấp, hoàn toàn có thể điều trị và theo dõi tại nhà. Đặc biệt trong thời điểm dịch bệnh, bệnh viện có rất nhiều bệnh khác, nguy cơ lây chéo là điều không thể bỏ qua.
Con mình trên 2 tuổi. Sau khi nghe phổi và đánh giá, bác sĩ cho hướng điều trị tại nhà và dặn mình theo dõi sát.
Lúc đó mình không thấy yên tâm hoàn toàn, nhưng mình thấy mình không còn mơ hồ nữa.
Về nhà, mình xác định rất rõ một điều: điều trị tại nhà không có nghĩa là tự xoay xở.
Mình có đánh giá ban đầu của bác sĩ, có những dấu hiệu cần theo dõi, và có mốc rõ ràng để quay lại khám nếu tình trạng xấu đi.
Đêm đầu tiên, con sốt lên. Mình đo nhiệt độ thường xuyên.
Trên 38,5 độ thì mình cho uống thuốc hạ sốt, dưới mức đó thì theo dõi thêm, không vội dùng thuốc.
Mình không mong con hết sốt ngay. Điều mình cần lúc đó chỉ là:
con có đáp ứng thuốc và không nặng thêm.
May mắn là con có hạ sốt.
Chỉ riêng việc đó thôi cũng khiến mình đỡ lo hơn rất nhiều trong đêm đầu tiên.
Lúc này mình mới nhận ra, điều khiến mình căng thẳng nhất không phải là virus RSV, mà là nỗi sợ:
Chính vì vậy, mình coi việc điều trị RSV tại nhà là một quá trình theo dõi rất chủ động. Không phải “ở nhà cho đỡ lo”, mà là ở nhà nhưng phải quan sát kỹ từng thay đổi nhỏ.
Sau ngày đầu tiên, mình hiểu ra một điều khá quan trọng:
RSV không được xử lý bằng một quyết định duy nhất.
Nó là chuỗi những quyết định nhỏ, lặp lại mỗi ngày.
Từ ngày thứ hai trở đi, câu hỏi trong đầu mình không còn là RSV có nguy hiểm không?
Mà là: theo dõi con thế nào là đủ, khi nào thì nên cho uống thuốc, và lúc nào cần tái khám ngay.
Và đó cũng là lý do mình muốn chia sẻ tiếp
Phần 2 — nơi mình kể rất cụ thể về những ngày đầu điều trị RSV tại nhà, mình đã làm gì, không làm gì, và vì sao những việc rất nhỏ lại ảnh hưởng nhiều đến quá trình hồi phục của con.






Bình luận & Tranh luận Tri thức (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!